spot_img

Bài Nổi Bật

spot_img

Bài Viết Mới

Liệu Chúng Ta Có Nằm Trong Số 72 Người Được Sai Đi?

Thông Điệp Của Cha Bề Trên Cả, lm. Fabio Attard

Cả chúng ta cũng được sai đi. Nơi làm việc, khu phố, gia đình và những mối quan hệ bạn bè chính là “các thành thị và mọi nơi” mà Chúa Kitô muốn ngự đến, và Người sai chúng ta đến đó trước để dọn đường cho Người.

Trong Tin Mừng theo thánh Luca, ở phần đầu chương 10 (câu 1-19), Chúa Giêsu mở rộng sứ vụ của Người vượt ra ngoài Nhóm Mười Hai, sai bảy mươi hai môn đệ đi trước Người để dọn đường. Đây là một khoảnh khắc mang tính quyết định: sứ vụ không còn chỉ dành riêng cho một nhóm nhỏ các Tông đồ mà được mở rộng ra cho một nhóm lớn hơn gồm những môn đệ đời thường. Ẩn ý ở đây rất rõ ràng: mỗi môn đệ là một nhà truyền giáo, được sai đến một góc nhỏ bé của riêng mình trong thế giới để làm cho Chúa Kitô hiện diện.

Đối với các Kitô hữu chúng ta ngày nay, cho dù chúng ta làm việc trong văn phòng hay bệnh viện, nuôi dạy con cái ở nhà hay phục vụ trong trường học, điều hành doanh nghiệp hay chăm sóc người cao tuổi, đoạn Tin Mừng này ngỏ lời trực tiếp đến ơn gọi thánh tẩy của chúng ta. Cả chúng ta cũng được sai đi. Nơi làm việc, khu phố, gia đình và các mối quan hệ bạn bè chính là “những thành thị và mọi nơi” mà Chúa Kitô có ý định ngự đến, và Người sai chúng ta đến đó trước Người để dọn đường.

Những chỉ thị mà Chúa Giêsu đưa ra không chỉ dành cho các “chuyên gia” tu trì mà dành cho tất cả những ai mang thánh danh Người. Đó là những chỉ thị mạc khải thế nào là chứng tá Kitô giáo trong bất kỳ hoàn cảnh nào: hành trang nhẹ nhàng, mang lại bình an, chữa lành người mang thương tích, và loan báo Nước Trời đã đến gần thông qua thực tế cụ thể trong cuộc sống của chúng ta.

Trong một nền văn hóa thường thu hẹp đức tin vào niềm xác tín cá nhân hoặc các buổi thờ phượng ngày Chúa Nhật, chương 10 của Tin Mừng Luca khẳng định toàn bộ cuộc sống là một lãnh thổ truyền giáo. Ba điểm suy tư sau đây sẽ khám phá cách thức những lời Chúa Giêsu nói với bảy mươi hai môn đệ soi sáng cho việc sống tư cách là những người được sai đi giữa những hoàn cảnh bình thường của cuộc sống hàng ngày.

Hành trang nhẹ nhàng: Tự do khỏi gánh nặng cậy dựa vào sức mình

“Đừng mang theo túi tiền, bao bị, giày dép.” Chúa Giêsu cố ý sai các môn đệ của mình ra đi trong sự yếu đuối mỏng giòn, hoàn toàn phụ thuộc vào Thiên Chúa và lòng hiếu khách của người khác. Chỉ thị này thách thức những giả định cơ bản của cuộc sống đương đại: rằng sự an toàn đến từ việc tích lũy, rằng giá trị đến từ khả năng tự cung tự cấp, và rằng chúng ta phải luôn kiểm soát được mọi thứ.

Đối với những Kitô hữu đang đối diện với cuộc sống đời thường — sự nghiệp, trách nhiệm gia đình, áp lực tài chính — lời mời gọi sống tinh thần nghèo khó của Phúc Âm này không có nghĩa là từ bỏ việc lập kế hoạch khôn ngoan hay tinh thần quản lý có trách nhiệm. Thay vào đó, nó đặt ra một câu hỏi thiêng liêng sâu sắc hơn: Chúng ta thực sự đang cậy dựa vào điều gì?

Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa dạy ta phải tin tưởng vào khả năng tự xử lý mọi tình huống của chính mình. Chúng ta tích lũy bằng cấp, chứng chỉ, các mối quan hệ — nhằm xây dựng những “túi tiền” ngày càng lớn hơn. Và chúng ta tự vắt kiệt sức mình khi cố gắng duy trì ảo tưởng về sự tự lực cánh sinh.

Lời căn dặn của Chúa Giêsu giải phóng chúng ta khỏi gánh nặng này. Đi với hành trang nhẹ nhàng có nghĩa là thừa nhận sự phụ thuộc mang tính nền tảng của chúng ta vào sự quan phòng của Thiên Chúa, vào cộng đoàn tín hữu, và vào ân sủng mà chúng ta không thể tự tạo ra. Điều đó có nghĩa là sẵn sàng thừa nhận khi chúng ta không có câu trả lời, khi chúng ta cần sự giúp đỡ, khi những kế hoạch được vạch ra kỹ lưỡng của chúng ta sụp đổ và chúng ta phải tin tưởng rằng Thiên Chúa sẽ ban cho một con đường khác.

Nói một cách thực tế: đó là thừa nhận rằng chúng ta không hoàn hảo, và việc cố gắng giữ gìn một hình ảnh hoàn hảo rốt cuộc sẽ biến ta thành nô lệ; là trung thực với con cái về những khó khăn của mình; là chọn sự đơn giản thay vì tích lũy, chọn sự hiện diện thay vì năng suất, chọn sự tín thác thay vì nỗi lo âu.

Chúng ta không được gọi để trở thành những Kitô hữu có vẻ như đã thấu suốt mọi chuyện. Chúng ta được mời gọi khám phá ra rằng Chúa Kitô là đủ, rằng ân sủng của Người thực sự là đủ, và sự phụ thuộc vào Thiên Chúa chính là sự tự do đích thực.

Trước tiên là bình an: Sự hiện diện giữa một thế giới phân mảnh

“Vào bất cứ nhà nào, trước tiên hãy nói: ‘Bình an cho nhà này!’” Trước mọi hoạt động hay việc tạo ra năng suất, hãy để sự bình an ngự trị trước đã. Chúng ta đang sống những cuộc đời bị phân mảnh: làm cả ngàn việc cùng một lúc, chỉ hiện diện một nửa trong các cuộc trò chuyện. Chúa Giêsu sai chúng ta đi để mang lại bình an. Hãy lưu ý: đó không phải là thứ bình an hời hợt sinh ra từ ảo tưởng có thể kiểm soát mọi thứ, mà là sự bình an chân thật, sâu sắc đến từ việc biết rằng chúng ta luôn được Thiên Chúa nâng đỡ ngay cả giữa những hỗn mang.

Sự bình an này là một chứng tá đi ngược lại với văn hóa thời đại. Khi đồng nghiệp căng thẳng, chúng ta vẫn kiên định, không phải do chối bỏ thực tại mà là nhờ sự tín thác. Khi xóm giềng lo âu, chúng ta mang đến một sự hiện diện tĩnh tại, không phải do ngây ngô mà là nhờ niềm hy vọng.

Hãy nghĩ về những “ngôi nhà” mà bạn bước vào mỗi ngày: nơi làm việc, mái ấm của bạn, phòng tập thể dục, trường học của con cái, khu phố của bạn. Việc mang lại bình an có thể mang ý nghĩa là: không tham gia vào những lời đàm tiếu nơi công sở mà hãy nói năng với sự tôn trọng; tạo ra một bầu khí gia đình (spirit of family) nơi mọi người có thể thở phào nhẹ nhõm và có không gian cho sự tĩnh lặng; là một người hàng xóm biết lắng nghe mà không hề phán xét.

Sự bình an này trở nên đặc biệt mạnh mẽ và ý nghĩa đối với những ai đang phải trăn trở vật lộn. Biết bao người đang phải gánh chịu những gánh nặng vô hình, những cuộc chiến về sức khỏe tinh thần, nỗi lo âu tài chính, khủng hoảng trong các mối quan hệ, hay sự tuyệt vọng về hiện sinh. Họ không cần những giải pháp. Họ cần một ai đó có thể đồng hành cùng họ trong nỗi đau mà không bị chao đảo, một người tỏa ra sự bình an báo hiệu về một nền tảng vững chắc bên dưới những hỗn loạn.

Chứng tá Kitô hữu của chúng ta trước hết cốt ở việc chúng ta là ai: là những con người đã tìm thấy một sự bình an mà thế gian không thể ban tặng cũng chẳng thể tước đoạt.

Chữa lành và Loan báo: Làm cho Nước Trời trở nên hữu hình

“Hãy chữa lành những người đau ốm trong thành, và nói với họ: ‘Triều Đại Thiên Chúa đã đến gần các ông.’” Lời nói và hành động không thể tách rời nhau. Điều này có nghĩa là nhận diện những vết thương xung quanh chúng ta và đáp lại bằng những hành động cảm thông cụ thể. Đó là việc nhận ra cảm giác trống rỗng và vô nghĩa mà một số người đang mang vác, nhận ra sự cạnh tranh tàn nhẫn và tình trạng kiệt sức của những người khác, để trao tặng họ món quà của một sự hiện diện biết lắng nghe. Gần gũi với những người cảm thấy bị cô lập, với những người cao tuổi, bằng những cử chỉ nhỏ bé và giản dị nhưng có thể lưu lại dấu ấn yêu thương trong một trái tim đang đau khổ.

Nước Trời đến gần khi mọi người có thể thốt lên: “Tôi đã bắt gặp một điều gì đó khác biệt ở đây. Tôi đã được chào đón, được trân trọng, và được phục hồi.”

Đây chính là cách mà Giáo hội sơ khai đã lớn mạnh, không chủ yếu nhờ vào những bài giảng hùng hồn mà nhờ vào những cộng đoàn sống một đời sống khác biệt đến mức khiến người ta phải thắc mắc: “Các bạn có điều gì mà chúng tôi không có? Tại sao các bạn lại yêu thương đến thế? Niềm hy vọng này đến từ đâu?”

Cuộc sống của chúng ta trở thành một lời loan báo. Và khi người khác hỏi, chúng ta đã sẵn sàng để gọi tên cội nguồn đó: “Triều đại Thiên Chúa đang ở gần bạn. Tình yêu mà bạn cảm nghiệm không chỉ đến từ chúng tôi; tình yêu ấy đến từ Chúa Kitô, Đấng đã đổi mới mọi sự và đang mời gọi bạn bước vào thực tại mới mẻ này.”

Ban truyền thông chuyển ngữ

BÌNH LUẬN

Vui lòng nhập bình luận của bạn
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây

Popular Articles